Chiều hôm đọc lại chồng
thơ
Xót xa tủi hận bơ vơ nghẹn
sầu
Thoảng bay sương khói mịt
mù
Bóng hình xưa cũ hận thù
biển khơi...
Cánh buồm ủ rũ chơi vơi
Lô nhô sóng vỗ ở nơi cuối
trời
Lá vàng hiu hắt tả tơi
Bạc phơ mái tóc người ơi lại
về...
Nghiã tình dặm nẻo sơn khê
Ái ân lạnh lẽo vỗ về làm
chi
Miệng đời bao tiếng thị
phi
Mảnh hồn tang tóc còn gì
là xuân...?
Ba sinh duyên nợ lưã lần
Công danh ảo vọng nát tan
cõi lòng
Bọt bèo trôi nổi theo dòng
Chập chờn đom đóm cánh đồng
cỏ hoang...
Chuông chuà văng vẳng
thinh không
Mưa rơi phiến lá thê lương
não nùng
Bể dâu giông tố bão bùng
Canh trường em chịu hãi
hùng chiêm bao
Thánh kinh cầu nguyện lao
xao
Ngẫm mình số kiếp lao đao
tận cùng
Đường sang Tây Trúc trập
trùng
Đạo tràng lướt mướt núi rừng
xa xôi...!
thơ cảm tác khi đọc bài :
" Chuá Phật Đâu Chẳng Hiển Linh " cuả Mai Hoài Thu
16.9.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét