Thấy bao cảnh chia ly sầu
biệt
Cây gạo già bi thiết thở
than
Vi vu đàn vọng chưá chan
Hay là đứt đoạn trần gian
xa lià
Lời bèo bọt hoa rầu cỏ uá
Lần lượt thu ảo não đi qua
Có hai cô bé bên nhau
Cầm tay nức nở mái đầu non
xanh
Đôi bóng nhỏ dưới cành cây
gạo
Dưạ vào nhau dàn duạ chị
ơi!
Đường về đèo dốc xa xôi
Giữ gìn sức khoẻ cho đời
tươi vui
Rồi lại thấy một đôi nam nữ
Tiễn đưa nhau vào buổi chiều
tà
Liêu xiêu bóng ngả trăng
ngà
Miền quê heo hút sân ga tỉnh
nghèo
Cũng có lúc bản Mèo sơn cước
Hai anh chàng dân tộc tiễn
nhau
Người thì vẫy bạn từ xa
Kẻ bên cưả sổ thò đầu nhìn
ra
Nghe ríu rít chim câu đôi
lưá
Vợ tiễn chồng lần lưã đò
ngang
Hồng nhan ân ái dở dang
Bến sông lầm lũi thay
chàng lo toan
Thôi mình về đảm đang nuôi
mẹ
Chị mở trầu anh lại thắt
vào
Sụt sùi mắt ướt nghẹn ngào
Chinh nhân dạm nẻo bến đò
chờ mong
Cây gạo thấy tình thương mẫu
tử
Người mẹ già tiễn đưá con
trai
Đường lên ải Bắc còn dài
Lưng còng bóng đổ tuyền
đài xót xa...
Gần giáp tết từ đâu bỗng lại
Dáng bơ phờ thi sĩ khổ đau
Muối sương ướt đẫm mái đầu
Tâm hồn côi cút cũng là
phân ly
Chao buồn quá lỳ kỳ thổn
thức
Bao cuộc đời lỡ bước dở
dang
Chia ly xum họp sang ngang
Cô đơn cây gạo bẽ bàng còn
ai...?
cảm tác thơ Nguyễn Bính:
Bóng Người Trên Sân Ga
10.10.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét