hoạ thơ Huệ Thu
Cửa mở một mình ngắm bóng
gương
Ban mai thấm lạnh tóc pha
sương
Hơi bay mặt kính nhoà theo
gió
Chẳng lẽ vì ta đọng thấm
buồn …
Xoả tóc làn mây gượng mấy
lần
Thu đông đừng vội tiễn
nàng xuân
Chơi vơi vẫn sợ hoàng hôn
đến
Sương đọng bờ mi như lệ
tan
Nương nhẹ rèm lên qua cưả
sổ
Muôn tầng xanh thẳm áng
mây trôi
Thả hồn quê mẹ theo hương
gió
Như cánh chim bằng vượt biển
khơi
Văng vẳng bên tai một giọng
hò
Nhặt khoan dìu dặt tiếng
đò đưa
Quê hương Đà lạt miền
trăng dã
Nhịp võng sầu mưa giấc ngủ
trưa
Vò võ hình ai nhạt bóng mờ
Làn môi khoé mắt hiện ra
đâu
Gương soi bóng dáng bao
mong nhớ
Nhớ mẹ thương cha giọt lệ
nhoà
28.10.2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét