Năm anh muời tám tuổi
Lần đầu đến nhà chơi
Thẹn thùng không dám nói
Cháu vào đây ngồi chơi
Mẹ em cũng biết duyên
Anh đã thầm yêu em
Nhưng tuổi đời chưa chín
Nên chẳng dám nói lên
Là bạn học của nhau
Anh cũng chẳng khôn nhiều
Nên tình anh câm lặng
Không dám ngỏ chữ yêu
Hà nội những chiều mưa
Còn mưa đến bao giờ
Ta sóng đôi cùng bước
Hạt mưa lòng ngẩn ngơ
Rồi anh đi bộ đội
Em đã đến nhà chơi
Tuổi cũng tròn mười tám
Đôi vầng trăng vàng soi
Những năm dài Trường sơn
Còn thổn thức nguồn cơn
Tự trách mình nhút nhát
Sao ngày xưa daị khờ
Sau ba năm anh về
Em chê anh nhà quê
Để mẹ ngồi tiếp chuyện
Mà lòng anh tái tê
Khi em đã có chồng
Quay xe em cản đường
Có nỗi niềm tâm sự
Nước mắt chảy đôi giòng!
2007 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét