Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

Chiều Mưa Viễn Xứ



 



Lốp đốp ngoài hiên hạt mưa rơi
Nỗi lòng lữ khách não nề trôi
Tương tư chạnh nhớ niềm kinh quốc
Than thở mây xa cũng cảm hoài

Tôi vẫn thương em độ thuở nào
Bông mai luống thẹn nhụy vàng tơ
Gió đông ngần ngại mong đừng thổi
Kẻo động lòng em má ửng đào…


Sầm sập mây đen đến tiễn đưa
Lòng tôi tan nát gió mưa sa
Bâng khuâng tư lự tình non nước
Thương kẻ ly hương nỗi nhớ nhà

Có phải xưa kia nuối tiếc nhau
Trách ông nguyệt lão rối đường tơ
Chỉ xe không khéo duyên thành nợ
Ướt lạnh năm canh hận tủi sầu

Mưa ở ngoài kia vẫn chẳng thôi
Lòng tôi không ngớt nỗi niềm rơi
Hàng cây chiụ rét thương thương lắm
Cho kẻ tình si đứng ngắm trời

Mưa vẫn dày thêm như lệ sa
Đan vào vũ trụ hận bao la
Làn roi thượng đế bên bờ vắng
Buốt kẻ tim côi ngóng đợi đò…

Mưa vẫn khoan vào nỗi thiết tha
Bao muà phượng vĩ cánh tàn hoa
Thu qua cúc nở muà đông đến
Tôi vẫn chờ em sẽ đến nhà

Em vẫn chẳng qua chẳng hẹn đòi
Bao chiều thương lạnh gió mưa rơi
Hững hờ không biết tình ai thắm
Một trái bơ vơ lỡ rụng rồi…

Mưa vẫn còn rơi xoá nhạt nhoà
Thời gian vĩnh biệt mối tình xưa
Gian truân chìm nổi bao tang tóc
Mưa gợi hồn ai nỗi cảm sầu..

11.2.2009 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét