Tôi nằm tôi ngẫm ra thơ
Tôi như một kẻ bơ vơ chợ đời
Trần gian bao nỗi đắng cay
Mà tôi vẫn cứ đắm say một
người
Tôi đi giưã chốn trần ai
Phong sương gió bụi nổi
trôi luân hồi
Canh Dần một thoáng thở
dài
Meo, meo Tân Mão ngậm ngùi
xót xa
Bao đêm mộng tưởng chiêm
bao
Nhớ ai tôi mới làm thơ cho
đời
Thơ tôi như cánh diều bay
Lênh đênh bão tố dập vùi
biển sâu
Đứt dây lồng lộng lên cao
Lạc miền bồng đảo thiên
nga cõi trời
Ngán sao hạ giới mưa rơi!
Quanh năm tầm tã ai người
hiểu tôi?
Mong sao vẫn có một người
Hồng nhan tri kỷ bồi hồi
thương tôi
Tôi như một kẻ lạc loài
Cô đơn lạnh lẽo tuyết rơi
não nùng
Sáng nay mở cưả ngắm trông
Một màu trắng toát mênh
mông cánh đồng
Nhưng tôi quyết chí sẵn
sàng
Xăm xăm đạp tuyết xếp hàng
mua hoa
Không quên chai rượu hồng
đào
Tiễn con hổ dữ đón sao mèo
về
Thăng thiên pháo nổ giưã
trời
Giao thưà tuyết rụng cho đời
tôi vui?
29.12.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét