chuyển thể từ 3 khổ thơ
Diêu Linh: Tâm Hạnh
"Phủi tay ngọc non
ngàn xứ sở
Cõi hư không phổ độ sen
vàng
Tình thù tứ đại giai không
Thoát niềm tục lụy tan
dòng ái ân
Qua mấy nẻo gian nan trần
thế
Cõi vô thường rũ bụi người
đi
Vội chi khép cánh cưả đời
Quy y tam bảo về nơi Phật
Đà
Thoát trần tục tâm ma trừ
diệt
Những cô hồn thảm thiết
thương đau
Mừng ai giác ngộ qua bờ
Bến đò sinh tử cắt cầu trần
duyên"
Kià cô gái xuân thì đang mộng
Hạnh tâm vương bến đắng
còn say
Hay cùng ở lại kiếp này
Trọn đường ân ái sau này
tính sau?
Ta vẫn tiếc đoá hoa xuân
ngọc
Nỡ sao đành dở bước kim
loan
Điện vàng xao xuyến vẫn
còn
Diêu Linh cô gái môi son
má hồng
Còn muôn vạn trùng trùng
duyên khởi
Hãy thong dong đừng vội bước
qua
Gặp nhau vài kiếp đôi ta
Màn huỳnh trướng phủ la đà
trần ai
Cơn mưa gió ngậm ngùi ảo
não
Vẫn dùng dằng dang dở than
ôi!
Thời gian ảm đạm buồn trôi
Canh khuya vắng vẻ lệ rơi
mấy hàng!
9.2.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét