cảm tác từ đường thi cuả
Mai Hoài Thu: Trăng Viễn Xứ
Mình em lững thững sương
mơ
Đêm đen trăng toả bóng mờ
quạnh hiu
Con thuyền đơn độc dập dìu
Lăn tăn làn nước hắt hiu nỗi
buồn...
Cung đàn lỗi nhịp sầu tuôn
Nghe lòng giông bão sóng cồn
triều dâng
Núi xanh vời vợi bẽ bàng
Biển tình thổn thức dở
dang lỡ làng...
Nôn nao thầm gọi tên chàng
Yêu đương một thuở thiên
đàng ái ân
Bây giờ biển cả cách ngăn
Lá thu xào xạc chưá chan
đôi hàng...
Bâng khuâng viễn xứ trăng
vàng
Hàng Nga cung Quảng có
màng đến ta
Thương nhau dầu dãi mái đầu
Trần gian lắm kẻ thiên thu
hận đời...
26.6.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét