chuyển thể thơ Mai hoài
Thu: Đêm Tận Cùng Đau Khổ
Sương rơi đêm phủ mịt mù
Càng buồn hiu quạnh âm u
cuộc đời
Bóng người xa khuất chân
trời
Mình con ở lại tơi bời ngổn
ngang...
Chuá ơi! con vẫn mơ màng
Cô đơn giấc mộng thiên
đàng khổ đau
Thánh đường ngọn nến nhạt
nhoà
Lẽ nào số phận bạc màu héo
hon...
Trả vay nghiệp quả đòi cơn
Nưả đêm thức giấc lệ tuôn
đôi hàng
Đời con duyên phận dở dang
Xứ người lạc lõng lỡ làng
ngu ngơ...
Linh hồn hai trẻ bơ vơ
Chúng cần có mẹ bên bờ trầm
luân
Mưu sinh cuộc sống khó
khăn
Quá yêu nên phải bần thần
đắng cay...
Thương con đức Chuá cao dày
Nhiệm màu phép lạ chuỗi ngày bên nhau
Bớt đi tủi nhục xót xa
Bốn mươi năm đã uá màu cỏ xanh...
Tin người con đã liều mình
Niềm vui hạnh phúc rập rình lại xa
Mênh mông biển ái sa đà
Tháng năm bi lụy mái đầu tương tư
Đầu môi chót lưỡi ư hừ
Bao lần hẹn ước trần trừ lại thôi
Chuỗi ngày hoa mộng buồn trôi
Trùng dương dặm thẳm chơi vơi sóng cồn...
Chuá ơi! hãy cứu đời con
Vết thương rỉ máu mỏi mòn con tim
Đêm nay bình thản im lìm
Cho say giấc ngủ đắm chìm sầu vương...!
26.2.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét