Hỡi cô gái Việt Nam thơ mộng
Trót sinh ra vất vưởng não
nề
Lớn lên lận đận thảm thê
Tình cô u uất ê chề canh
thâu
Tôi biết lắm lòng cô chan
chưá
Khi ở nhà yêu mẹ kính cha
Rồi mai cô lấy chồng xa
Một sương hai nắng dãi dầu
tấm thân
Cô chẳng được ái ân trọn vẹn
Cả cuộc đời túng bấn sầu
tư
Má hồng xuân tiết phôi pha
Ngày qua tháng lại bướm
hoa lụi tàn
Bận tíu tít con đàn dắt
díu
Nưả nụ cười líu ríu bống
bang
Trách chi duyên phận dở
dang
Nuối hoa tiếc ngọc bẽ bàng
hoàng hôn
Tôi hồi tưởng tâm hồn thơ ấu
Tìm bóng cô một thuở xa
xưa
Trở về làng cũ gió mưa
Đồng lầy nước ngập gốc dưà
héo khô
Rau sam vẫn chân rào sau
trước
Đàn gà con ngơ ngác ngẩn
ngơ
Ao bèo luống cải bơ vơ
Sắt son cô vẫn đợi chờ mãi
thôi
Xuân ý vị lau cười khóm
miá
Lá thu vàng cổ độ trăng
soi
Nhờ ai chăm sóc luá tươi
Miền quê heo hút bồi hồi
sương rơi
Tôi muốn khắc muôn đời cảm
tạ
Dấu vàng son cực khổ hy
sinh
Bao cô gái Việt quê mình
Nụ cười tươi tắn chân tình
nước non!
cảm tác từ thơ Hồ Dzech: Cảm
Xúc
10.10.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét