Quyết không nhớ nữa cho sầu
khổ
Nàng đã qua sông lỡ chuyến
đò
Chiều nay con bướm bơ vơ
Hoa vườn héo uá lờ mờ hơi
sương
Đã lâu lắm tơ lòng vương vấn
Cho đời tôi lận đận mãi
thôi
Rằng tôi yêu dấu một người
Nay đành ngậm miệng vẫn
hoài nhớ mong
Tên người ấy tôi không muốn
nói
Gọi làm chi nhức nhối tim
đau
Mấy lần dan díu bên nhau
Tình trao lá rụng qua cầu
gió bay
Bởi ván đóng thuyền say
theo lái
Để mặc tôi thui thủi giấc
mơ
Cô nàng đan áo len chờ...
Hương ba ngày đượm sen đào
chưa tan
Hương cứ đượm nồng nàn da
diết
Ở hồn tôi tha thiết mất rồi
Tôi yêu khổ lắm nàng ơi!
Chiều nay gió lạnh chơi
vơi bướm hồng
Dành tất cả muà đông đan
áo
Cho những ai tất cả người
quen
Còn tôi nàng lại lãng quên
Thành người xa lạ chẳng
tên tuổi gì?
Tôi thành kẻ lạc loài đơn
bạc
Oan bao la vô phước cũng
nhiều
Mà sao tôi chẳng thôi yêu
Vẫn con đường ấy sớm chiều
tôi qua...!
cảm tác thơ Nguyễn Bính:
Muà Đông Đan Áo
20.10.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét