Đi biệt tích mấy năm cô Tấm
Bỗng hôm nay áo gấm về
làng
Họ hàng hồ hởi tưng bừng
Tóc nâu giày đỏ ngỡ ngàng
chiêm bao...
Làn da mịn đôi phao lúc lắc
Mông căng tròn từng bước
đung đưa
Mấy chàng pháo cối từ xa
Xầm xì to nhỏ hậm hừ lão
ông...
Trông quý phái làn hương
thơm ngát
Chẳng như xưa chân đất bùn
dơ
Lon ton gánh rạ trên bờ
Sần sùi mụn cóc hững hờ lá
thu
Nay trở lại đổi da thắm thịt
Bướm ong theo da diết đắm
say
Ngẩn ngơ cu mõ kéo cày
Uớc chi ta được đêm nay
chăn mùng...
Nàng đã quyết cùng chàng
trê cóc
Gái hồng nhan phận bạc
truân chiên
Năm canh trằn trọc ưu phiền
Bao năm ở lẽ triền miên tủi
hờn
Thuyền sóng vỗ đò xuân lỡ
bến
Mấy đời chồng lận đận phấn
son
Hết đường sinh nở cái con
Xin chàng cu mõ chớ buồn
nghe hông
Bởi tại thiếp nghe lời
chào gợi
Cuả công ty xoá đói giảm
nghèo
Lấy chồng ngoại quốc một
lèo
Đài Loan giàu có mái chèo
buông xuôi...
Rồi từ đó nổi trôi đây đó
Chuyền tay nhau chúng nó
bán buôn
Ngẫm thân tàn tạ mà buồn
Mõ càng thương vợ nỉ non
giãi bầy
Kể từ đó vơi đầy chan chưá
Tấm Mõ càng gắn bó với
nhau
Mầm non hoa lá tươi màu
Thủy chung hạnh phúc mái đầu
bạc phơ
22.4.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét