Thương ai lỡ bước la đà
Đường xa mưa gió ta bà
gian nan
Trời xui sao lại phân vân
Ở nơi đất khách Phan Trần
từ bi
Chuông chuà vẳng tiếng sầu
ai
Thương người thiếu nữ một
hai sáng chiều
Tần ngần tựa cửa mĩ miều
Mong người lãng tử tiêu điều
hoàng hôn
Nhạc vàng khuất bóng tùng
quân
Người đi trong cõi trần
gian ngậm ngùi
Mơ màng trong gió ô hay
Em tôi giật giải vang trời
bốn phương
Thoáng qua gió lạnh đanh
lòng
Giá em mất giải thì chàng
mới vui
Đỏ tình đen bạc em ơi!
Giá em mất giải cho người
tha hương
Anh đây lỡ bước sang giòng
Con thuyền vô định mênh
mông biển trời
Nửa già thân sói lẻ loi
Thiếu ai tri kỷ mất người
tri âm
Mất đi khẩu vị bình dân
Mất đi ân ái thuyền nan
xuôi giòng
Trong tim in dấu bóng hồng
Ngẩn ngơ vò võ thương nàng
viễn phương
Đời nàng hoa lệ vinh quang
Đời chàng phiêu bạt tứ
phương giang hồ
Phải chăng là kiếp phù du
Bọt bèo trôi nổi bể dâu đoạn
trường
Xem ra nay đã tỏ tường
Đời người như vậy vô thường
em ơi!
Từ ngày biết được tin ai
Lòng anh xát muối mấy ngày
chết luôn
Đôi bờ biển rộng u buồn
Chia tay mà để trầm luân
thế này
Vòng quay định mệnh luân hồi
Trả vay, vay trả ngậm ngùi
em tôi
Biết rằng duyên phận định
rồi
Luân hồi trả nghiệp giòng
đời nhẹ tênh!
2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét