viết cho V-N
Bởi thuở trước thiên đình
dây mực
Nên kiếp này chẳng được gần
nhau
Trách gì duyên phận trôi
đâu
Người sau kẻ trước bể dâu
đoạn trường...
Em vương vấn sầu thương bi
lụy
Chút tình xưa tê tái nhạt
nhoà
Tháng ngày tầm tã mưa sa
Anh như cơn gió bóng tà
hoàng hôn...
Đêm sương nhỏ trào tuôn
sóng vỗ
Biển mênh mông tình đã xa
vời
Thuyền anh chấp chới ra
khơi
Lênh đênh vô định biết nơi
chốn nào...
Cơn huyễn hoặc bơ phờ ảo
não
Gặp nhau chi buồn bã thế
anh
Lạnh lùng quay mặt sao
đành
Hoa rầu cỏ héo cao xanh ngậm
hờn...
Ngày xưa đó anh buồn chẳng
nói
Em đợi hoài bao nỗi thương
đau
Lỡ làng sầu muộn tương tư
Bao nhiêu cách trở sương
mù quẩn quanh...
Khi em biết lòng anh băng
giá
Lại lúc là em đã yêu anh
Tình như chiếc lá lià cành
Phút giây giãy chết yến
oanh bẽ bàng...
Ong bướm lượn bên đường
lơi lả
Hoa nhụy tàn tơi tả người
ơi!
Cuộc đời thiếu phụ chơi
vơi
Miên trường ảm đạm xa xôi
trập trùng...
Khi hai chữ thủy chung dầm
nát
Em nghẹn ngào thảm thiết
bơ vơ
Còn đâu cảm giác dạt dào
Rèm buông đèn tắt mịt mờ
đêm đen...
Còn ai nưã ưu phiền thiếu
phụ
Chuyện đời nay em đã rõ mười
Nụ cười héo hắt trên môi
Còn đâu trong trẻo như thời
xuân hoa...
Thơ theo tâm trạng riêng
khi đọc thơ Mai Hoài Thu: Giá Như
10.8.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét