Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

Cơn Mưa Canh Trường



 



chuyển thể thơ E Q : Chị Ơi...!

Đời em quá long đong lận đận
Tình bơ vơ khổ tận cam lai
Chị ơi! Lòng đã yêu ai
Gian truân nếm đủ mệt nhoài làm sao...?

Người ta đã xôn xao ong bướm
Sáng Trường Khanh tối mận đào mơ
Phụ em như bóng sương mờ
Thì thôi trông đợi mong chờ hoài chi...


Từ ngày ấy anh đi biền biệt
Khối tình si da diết với người
Hai năm vắng bặt nụ cười
Vườn xuân em héo hoa rơi uá tàn...

Nhiều khi nghĩ miên man tấm tức
Buông xuôi đi khỏi cực tấm thân
Tháng năm nhuốm bụi phong trần
Làm sao thoát được trăm phần khổ đau...

Em cứ tưởng thật thà trinh bạch
Trái tim em lại trạnh lòng thương
Mong manh bao nỗi nhớ mong
Hồn thơ giông bão cuồng phong thế này...

Ôi! Kỷ niệm đắm say một thuở
Để lòng em ảo não sầu tư
Càng thêm dầu dãi mái đầu
Hững hờ gió lạnh cơn mưa canh trường...

15.5.2012 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét