Chuyển thể từ thơ tự do Vũ
Hoàng Chương: Say Đi Em
Điệu kèn biếc quay cuồng
hương phấn
Khúc nhạc hồng phấn chấn
mê ly
Ôm nhau ngất ngưởng đôi
người
Đầu xanh lận đận ngậm ngùi
xót thương
Càng thổn thức vấn vương
tê dại
Người hoa xưa chăn gối má
kề
Mà nay bao nỗi chán chề
Tình xuân đã héo hết rồi
yêu đương
Hồn bả lả nhưng chân chân
còn dẻo
Khúc nghê thường cuộc rượu
lẳng lơ
Lòng nghiêng tràn hết tim
yêu
Ánh đèn tha thiết nuột nà
dáng tơ
Chân lả lướt đê mê loạng
choạng
Cánh tay hờ gợn sóng âm ba
Hoang vu hồn gửi bao la
Ánh đèn phai nhạt ngẩn ngơ
má đào
Hãy gượng dậy mặt hoa da
phấn
Dựa bờ vai đừng thẹn giai
nhân
Tiến lùi lạc điệu đôi chân
Xiết tay ghì chặt toàn
thân đã mềm
Trên sàn gỗ chập chờn lảo
đảo
Nhớ làm chi sóng gió ta bà
Say đi rượu vẫn chờ ta
Mềm môi uống mãi mắt hoa
sương mờ
Thân mềm mại còn chưa chuếnh
choáng
Cuối chân trời phóng đãng
người ơi!
Khát khao hồn vẫn chưả say
Cung đàn nghiêng ngả lả
lơi điên rồ
Rượu, rượu nưã làm sao
quên hết
Trong cơn say thảm thiết
bi ai
Sắc màu lướt mướt buồn
trôi
Có ai hư ảnh kề môi rã rời...
Quay cuồng loạn đất trời
nghiêng ngả
Trong men say bén lưả em
ơi!
Thành Sầu lệ đổ tuôn rơi
Tìm trong ảo vọng u hoài
chiều thu!
13.11.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét