Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

Cúc Vàng Cỏ Dại



 


Cứ mỗi bận thu về gió thoảng
Để hồn Thu bảng lảng phương nao
Lá vàng tan tác lao xao
Trời xanh nhỏ lệ nghẹn ngào xót đau...

Bao kỷ niệm vùi sâu hố thẳm
Bỗng xới cào ảm đạm màu thu
Còn đâu anh đã qua cầu
Xa em biền biệt bể dâu đoạn trường...

Anh có biết cho lòng luyến ái
Gió thu luà tê tái hoàng hôn
Bên song cưả sổ vương buồn
Sợi dây huyền ảo kéo hồn em bay...

Tiếng chuông đổ vơi đầy non nỉ
Đan lưới sầu trăm mối ngổn ngang
Tơ hồng sợi chỉ ngỡ ngàng
Oan khiên tiền định bẽ bàng tình em...

Còn chi nưã êm đềm tuổi mộng
Tiếng ai hò vang vọng chìm sâu
Giờ đây còn những mảnh sầu
Tình thơ man mát đượm màu khói sương...

Khung trời cũ chiều thu cõi nhớ
Cánh đồng hoang cổ độ trăng soi
Nấm mồ tình ái anh ơi!
Cúc vàng cỏ dại xa xôi ngàn trùng...!

cảm tác thơ cuả Mai Hoài Thu: Màu Khói Sương
18.10.2012 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét