cảm tác thơ Nguyễn Chí Hiệp:
Yêu
Nguyễn Chí Hiệp say miền cực
lạc
Hồn mê man dẫn bước thiên
thai
Thái Chân Ngọc Nữ ru ai
Bờ môi sương đọng áo dài
thướt tha
Chợt tỉnh giấc tình như
điên dại
Mùi hương say tâm trí bao
la
Da em trắng nõn ngọc ngà
Khiến cho bao ngã hói đầu
ngẩn ngơ
Kià Phương Nguyên Phạm Hoa
Khâu Phạm
Nào Bao Uyên Thanh Phạm Lê
Nguyên...
Trầm trồ ngây ngất ngợi
khen
Lạc Hồng gái ấy cười duyên
lạ kỳ.
Sài Gòn vẫn tràn đầy phượng
vĩ
Ngày tháng qua non nỉ dạn
dày
Cung mê chưa thoả tháng
ngày
Đường tình dong ruổi đắng
cay muôn phần
Giấc mơ đẹp môi son ôm ấp
Đỉnh núi cao tấp nập thiên
nga
Nghê thường khúc nhạc la đà
Giật mình sầu tủi tiếng gà canh năm
Tuôn dòng lệ Việt Nam xa lắc
Mái đầu xưa tóc bạc trắng phơ
Mà sao trong khói sương mờ
Đêm qua lại thấy trái đào xanh tươi.
22.4.2012 Lu Hà
Nghê thường khúc nhạc la đà
Giật mình sầu tủi tiếng gà canh năm
Tuôn dòng lệ Việt Nam xa lắc
Mái đầu xưa tóc bạc trắng phơ
Mà sao trong khói sương mờ
Đêm qua lại thấy trái đào xanh tươi.
22.4.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét