Nàng trinh nữ vươn lên ái dục
Sóng ngậm hờn sôi sục thiên
thu
Nước vàng sủi bọt ngầu ngầu
Hồn vương tức tưởi khổ đau
sa bà...
Đâu có biết biển sâu thăm thẳm
Mối tình đầu ảm đạm cưu mang
Quê nhà liễu rủ từng hàng
Một hai sớm tối bóng chàng
đi qua...
Cha mẹ đã mồ ma cỏ dại
Có ai còn ái ngại thắp hương
Côn trùng rên rỉ thê lương
Nhớ thương tầm tã bốn phương
biển trời...
Đời con gái tả tơi sóng vỗ
Miền tự do khốn khổ tinh cầu
Lênh đênh thuyền thúng nát
nhàu
Thuỷ thần hà bá dãi dầu nắng
mưa...
Xác đã mất hồn ma trinh nữ
Vẫn hiện lên đòi nợ thế nhân
Vì sao tàn nhẫn dã man
Bát cơm manh áo bần hàn sầu
tư...
Chí đã quyết mưu cầu hạnh
phúc
Hồn bi thương lạc bước phong
trần
Vẩn vơ tức tưởi cừu oan
Làm sao siêu thoát điêu tàn
biển Đông!
22.1.2013 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét