Bấy lâu tôi vẫn tin rằng:
Có nàng thiếu nữ khuân
trang dịu dàng
Mắt xanh hoang dại bên
đàng
Nhìn tôi thăm thẳm như
hàng dưà xanh
Bài thơ tao ngộ chân thành
Thơm mùi quả ngọt rung
cành tuyết sương
Phấn hương hoài vọng yêu
đương
Chao ôi! Mộng đẹp theo
dòng sông Tương
Xôn xao ong bướm hoa rừng
Lâng lâng huyền ảo tưng bừng
suối reo
Em theo gió núi mây đèo
Bâng khuâng ngõ trúc xóm
nghèo cảnh xưa
Dưới giàn thiên lý lưa
thưa
Buổi đầu tình tự cũng vưà
sang canh
Tóc mây loã xoã trâm anh
Tiếng gà thổn thức sao
đành chia tay
Ngậm ngùi nuốt đắng ngậm
cay
Xa xôi biền biệt tháng
ngày héo hon
Nhớ em tâm dạ bồn chồn
Lòng như sóng biển đòi cơn
mặn nồng
Vườn nhà cúc đã trổ bông
Hoa hồng tàn lụi muà đông
não nề
Hồn em dặm nẻo sơn khê
Xót thương nuối tiếc thì về
thăm tôi!
cảm tác khi đọc thơ Đinh
Hùng: Tình Tự Dưới Hoa
5.11.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét