Bầu trời thăm thẳm cõi
thiên thu
Gió thổi rung cây điệu vẳng
sầu
Tôi nhớ không nguôi muà nắng
ấy
Nạm vàng khắc dấu một hồn
thơ
Người ấy ngày xưa rất dịu
hiền
Trắng hồng như ngọc dáng
như tiên
Thông minh đôn hậu nhà
danh giá
Khắc dấu tim tôi khắp mọi
miền
Tôi thương người ấy biết
chừng nào
Hiểu những u buồn chuyện vẩn
vơ
Toàn kẻ đón đưa người bợ đỡ
Gặp tôi nàng đã hiểu anh
hào
Trầm ngâm thư thả cái
duyên trời
Rồi nhẹ buông ra tiếng thở
dài
Tôi biết đời tôi đi lạc bước
Hợp tan bèo dạt hận chia
ly
Tôi đâu dám chối bỏ tình
yêu
Cũng muốn một phen hưởng sớm
chiều
Thách đố với trời gan cóc
tiá
Mấy ai nhân định thắng
thiên triều
Từ đó năm đi tháng lại qua
Xuân về hình bóng mộng sầu
đưa
Nhớ người con gái ngày xưa
ấy
Một vết thương lòng vẫn
nhói đau
Ra đi yên phận cái thân
tôi
Gieo mầm đau khổ để cho ai
Tôi hiểu nỗi lòng người
thiếu nữ
Tình nàng đã bén cái duyên
tôi
Tôi sợ trời thu rụng lá
vàng
Sợ màu băng giá của muà
đông
Sợ tim rĩ máu vì thương nhớ
Một cánh phong lan gió phũ
phàng…!
24.2.200
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét