Chiều Đà Lạt hương hồn ảm
đạm
Em trở về thăm thẳm hang
sâu
Sương rơi ướt đẫm mái đầu
Hàng thông gió lộng nương
dâu nhạt mờ...
Đồi sim tím nấm mồ cỏ dại
Cánh đồng hoang tê tái
lòng em
Vẳng nghe khúc nhạc êm đềm
Dương cầm Thánh lễ từng đêm
não nề...
Hồn phiêu lãng bốn bề mưa
gió
Có biết chăng thiếu phụ
lang thang
Chiều nay câm lặng bẽ bàng
Bước chân nằng nặng dở
dang lỡ làng...
Thế là hết thiên đàng mộng
tưởng
Cõi trần gian âm hưởng đớn
đau
Từng xuân héo uá phiến sầu
Âm dương đôi ngả biết đâu
nẻo về...
Nay chẳng được vỗ về an ủi
Một mình em thui thủi anh
ơi!
Bao nhiêu ân ái một thời
Tan vào dĩ vãng nưả đời đắm
say...
Dòng nước chảy đắng cay biền
biệt
Giọt châu sa thống thiết
bi ai
Nghẹn ngào thổn thức
Chương Đài
Thương cho cành liễu canh
dài mưa chan...
cảm tác thơ Mai Hoài Thu:
Anh Đi Rồi...
26.11.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét