tặng Mai Hoàng
Vầng trán thanh cao dáng
ngọc ngà
Gập ghềnh chân bước gió vi
vu
Lăn tăn mặt nước hồn thơ gọi
Thấy cảnh người xưa lại nhớ
nhà
Cô gái quê ta đất Bắc Hà
Nghìn thu một thuở ánh
trăng mơ
Tế Xương đi hẳn còn lưu lại
Nam Định còn đây chén cháo
gà...
Em ở Sài Gòn vẫn ngóng
trông
Mẹ cha một nắng với hai
sương
Sờ tay lên ngực tim thầm
nhắc
Đất Vị Hoàng ơi! Ếch nhái
thương...
Ngây ngất lòng ta chút vấn
vương
Hàng cau rầu rĩ ở ven sông
Hoàng hôn buông thả hồn
trong gió
Tiếng sáo diều vang vọng
cánh đồng
Thổn thức chiều nay nhớ cố
hương
Mới vưà lên mạng gặp Mai
Hoàng
Ngắm trông bức ảnh lòng
xao động
Muá bút thành thơ được mấy
dòng!
29.11.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét