Ngày xưa ấy trúc mai xanh
lá
Trái bồ quân chan chưá vấn
vương
Bởi vì em chưả lấy chồng
Vườn xuân em mặc áo hồng
xinh tươi
Muà thu đến da trời ao ước
Màu xanh lam tà áo em mang
Sang đông sao lại ngỡ
ngàng
Áo hoa em đổi dở dang nhạt
màu
Sương lạnh lẽo mù sa đơm nụ
Mấy luống cà tím huế tả
tơi
Đoạn đường ngắn ngủi lòng
tôi
Leo lên cành ổi khóc người
dửng dưng
Chân em bước ngập ngừng cỏ
dại
Tiễn qua cầu tê tái giọt
mưa
Tôi nghe trong gió thoảng
đưa
Lá vàng đôi chiếc dư thưà
bơ vơ
Rèm đêm rủ trong mơ ai gọi
Cuả một thời đắm đuối ngẩn
ngơ
Bàng hoàng đốt nến làm thơ
Hồn tôi lạc lõng bến bờ gần
xa
Nưả nao nức trăng ngà biển
lộng
Gặp một nàng áo trắng khói
mây
Tay nâng vạt áo đắng cay
Hững hờ giả bộ hao gày
dáng ai...
Mười năm cứ đêm dài thổn
thức
Nghĩ phận mình nuối tiếc
mà thôi
Bởi vì em hết yêu tôi
Chiêm bao mộng mị bồi hồi
xót xa...!
cảm tác khi đọc thơ Phạm
Thiên Thư: Đưa Em Tìm Động Vàng
27.10. 2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét