Tôi lại ngồi làm thơ
Tặng người em gái xưa
Ven bờ đê Phúc Xá
Cuả một thời xa xưa ......
Giòng sông cứ chảy hoài
Như bao nhiêu kiếp đời
Ngậm ngùi theo ra biển
Ánh hoàng hôn buông trôi
Thuở tôi đến bên em
Sấp sỉ mười tám xuân
Mà em chẳng chiụ hiểu
Nỗi lòng người chinh nhân
Tôi phải biết làm sao
Khi em còn ngây thơ
Hay lòng em trống rỗng
Bóng hình tan khói mơ
Thương con tằm ươm tơ
Miệt mài ăn lá dâu
Âm thầm mong thành kén
Cho cuộc tình bơ vơ
Mẹ cha đã hưá hẹn
Sao ta chẳng nghe lời
Cõi dương trần đen bạc
Nơi suối vàng âm u….
31.1. 2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét