cảm tác thơ Mai Hoài Thu:
Nhớ Huế
Giọng Hồng Vân nghe mà rơi
lệ
Mai hoài Thu nhớ Huế người
ơi!
Sầu dâng mằn mặn lên môi
Nhạt nhoà bóng dáng bồi hồi
lòng tôi...
Lỡ chân bước một đời tủi hận
Biết ai còn vương vấn với
ai?
Muà trăng Vĩ Dạ vơi đầy
Đôi bờ xa cách đắng cay ngậm
ngùi...
Cơn sóng vỗ xa xôi nghèn
nghẹn
Cành thùy dương gãy vụn
xuôi dòng
Hương Giang hờ hững hỡi
lòng
Lá vàng rơi rụng má hồng
năm nao...
Chiều ni lạnh nghẹn ngào lại
khóc
Nghìn trùng xa thổn thức Mạ
ơi!
Chi mô ngày tháng xa vời
Quê hương một thuở chân trời
cò bay...
Con phố nhỏ hàng cây phượng
vĩ
Cầu Trường Tiền đắm đuối
ngẩn ngơ
Trầm hương Thiên Mụ dạt
dào
Bướm ong dìu dặt chuông
chuà sương rơi!
Duyên còn nợ người đi chẳng
nỡ
Ngoảnh đầu nhìn nhớ Huế
tái tê
Mưa mù giăng kín ê chề
Lối đi xoá lấp ngày về
ngóng trông...
Tình vạn dặm nhớ thương Huế
lắm
Huế cuả Thu lận đận khổ
đau
Bún bò chả quế bốn muà
Hò ơ tiếng hát mặn mà nôn
nao...
8.3.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét