Thơ thẩn chiều nay nhớ cố
hương
Thương người thiếu phụ vạn
trùng dương .......
Mây ơi nhắn gửi miền Kinh
Bắc
Mang tấm hình xưa đã héo
lòng
Tôi nhớ không nguôi tiếng
gọi hè
Khi con tu hú nắng vàng
hoe
Ve sầu hoan hỉ muà hoa phượng
Tôi đến nhà em bóng xế rồi
Tôi đã thầm yêu độ thuở
nào?
Khi hoa chưa hé nụ đào tơ
Ngỏ lòng chưa dám đời con
gái
Mong mỏi như chim trái
chín đào
Tôi đã ra đi vạn nẻo trần
Rừng sâu thăm thẳm dãy trường
sơn
Ba lô súng đạn mòn quai
dép
Thấp thoáng bóng ai ở cuối
vườn
Xuân đến xuân đi xuân lại
về
Lòng tôi đau đáu nhớ miền
quê
Hỏi thầm em đã bao nhiêu
tuổi
Có nhớ đến tôi có hẹn thề
?...
Tôi lại ra đi sang sứ Âu
Em tôi càng lớn lại càng
lo
Tuổi đời con gái mơ màng lắm
Lại chẳng bên nhau những sớm
chiều?
Tôi đến nhà em biết bao lần
Bao muà phượng vĩ nắng
vàng xuân
Em tôi đẹp lắm muà trăng đến
Như chị Hằng Nga ở thế trần
Em vẫn coi tôi mãi chỉ anh
Hồn nhiên như thể trái
vàng anh
Tình tôi khô héo theo năm
tháng
Như lá cây xanh đã rụng
cành
Em vẫn ngây thơ vẫn chẳng
tin
Rằng tôi thầm nhớ muốn yêu
em
Hững hờ như thể loài vô cảm
Tôi dấu tình tôi ở trái
tim
Đã biết bao muà hoa phượng
rơi
Tình em như thể áng mây
trôi
Ngỏ lòng vẫn ngại tôi
không dám
Nghĩ đi nghĩ lại thôi thì
thôi...
Cho hay cũng bởi tình
huynh muội
Em lại thương yêu đến một
người
Người ấy nhưng mà tôi chán
lắm
Giận lòng tôi đã quyết ra
đi...
Tôi đã đi xa chẳng hẹn về
Tình tôi biền biệt dấu sơn
khê
Bỗng nhiên sửng sốt chiều
nay gọi
Tôi nhận ra em muốn nói gì
?
Tôi vẫn tin rằng em gọi
tôi
Thẹn thùng em lại dấu tên
đi
Thương em tôi cũng lờ
không nói
Hãy để cho em tự giãi
bày...
Tôi biết rằng em vẫn nhớ
tôi
Nhưng mà em vẫn ngại ngùng
thôi
Không tin cho lắm lòng ai
thắm
Nên để trôi đi những phí
hoài….
6.2.2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét