hoạ thơ Tuyền Linh
Tráng sĩ buổi chiều hoang
Buông cương đồi khóc
thương
Gió gào đau đứt ruột
Ngã ngưạ buồn thê lương
Giấc mộng mái đầu xanh
Đá say sóng bạc tình
Mênh mông sầu biển cả
Trôi nổi thuyền lênh đênh
Ta còn biết nói gì?
Sầu tủi chẳng nên lời
Cây thông già chết héo
Giưã đồi hoang cháy phơi
Núi non thì khó rời
Sáng tạo vẫn chẳng thôi
Nghệ sĩ hồn say đắm
Tình người nếm trải rồi…
Đừng xót buổi chiều hoang
Ngậm ngùi bao vấn vương
Ái tình là bể khổ
Bến bờ tìm mênh mông….!
4.11.2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét