cảm tác thơ Nguyễn Bính:
Mưa Xuân
Phận con gái quanh năm đằng
đẵng
Cùng mẹ già năm tháng trôi
đi
Bên khung cửi dệt mãi hoài
Luạ em chưa bán chợ giời
làng xa...
Vào buổi ấy xuân hoa phơi
phới
Mùi xoan thơm roi rói trào
dâng
Hội chèo làng Đặng lâng
lâng
Tối nay mẹ bảo em sang
thôn Đoài
Lòng thổn thức bồi hồi
trăm mối
Em ngừng thoi đắm đuối tay
xinh
Thẹn thùng đôi má tư tình
Chắc là em nghĩ bên mình
có anh
Bóng chiều buông yến oanh
thủ thỉ
Gà lên chuồng trống mái gọi
nhau
Ngưả bàn tay đón hạt mưa
Đèn dầu le lói anh qua
thôi mà...
Xin phép mẹ gội đầu hoa bưởi
Cài bông tai em vội vàng
đi
Mẹ cười đường một quãng
thôi
Tối nay về kể thảnh thơi
chuyện dài
Cách con đê say mê tiếng
hát
Em mải tìm chả thiết gì
xem
Canh cửi lạnh lẽo màn đêm
Thoi nằm nhớ ngón tay em
êm đềm...
Em chờ mãi nỗi niềm ngao
ngán
Buồn làm sao tủi hận trong
lòng
Hẹn hò chiếc lá trôi sông
Muà xuân sắp hết má hồng
phôi pha...
Em lầm lũi đường xa hoang
vắng
Buồn mênh mông lành lạnh
giải đê
Mưa xuân nặng hạt dầm dề
Đầm đià aó ướt não nề tấm
thân
Buổi xuân ấy hoa tàn xoan
nát
Mưa hết bay lạnh nhạt dấu
giày
Hội chèo làng cũng đắng
cay
Xác xơ mẹ bảo cạn ngày
xuân hoa
Em cặm cụi dãi dầu sương
gió
Đến bao giờ mới có anh đây
Nỉ non ong bướm vơi đầy
Hội chèo làng Đặng hết say
hát hò...
22.6.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét