Trời trở lạnh u tôi bọc lại
Để có hàng cất rượu ủ men
Mền chăn ấm áp vô biên
Chị em cô nhỏ một miền xa
xôi
Cô hàng xóm từ thời thơ ấu
Tên là Nhi bé nhỏ cùng
chơi
Chị cô bán rượu ngoài trời
Chiều chiều vãn chợ mua
đôi phần quà
Chúng tôi vẫn la đà sớm tối
Lúc vắng nhà lượm mỗi cánh
hoa
Bưởi cam thơm ngát ngạt
ngào
Bỏ nồi chưng cất ngồi chờ
từng hôm
Bôi đầy tóc bảo thơm đấy
chứ
Nước hoa ngoài tỉnh có thấm
đâu
Đuổi chuồn bắt bướm cầu ao
Tung tăng đuà rỡn mấy muà
xuân tươi
Một buổi tối nhà Nhi có giỗ
Chị Nhi cho uống rượu cay
cay
Để rồi chếnh choáng cùng
say
Ôm nhau hai đưá ngủ ngay
trên giường
Vừng dương dậy thẹn thùng
ngớ ngẩn
Chị Nhi cười bẽn lẽn làm
sao
Thầm thì chị kể với u
Mẹ mừng tôi có nàng dâu đỡ
đần
Thời buổi ấy bình an thắm thiết
Nhi và tôi quấn quít bên nhau
Thế rồi chẳng biết dọn đâu
Mẹ tôi mất sớm khi chưa bạc đầu
Trời lại bắt tôi là thi sĩ
Bạn gái hiền đắm đuối men say
Trắng trong tuổi ngọc vơi đầy
Vườn cam bỏ lại chuỗi ngày ngây thơ
Tôi dan díu dập dìu mây gió
Rượu ái tình chan chưá đào tiên
Kinh thành rạo rực liên miên
Vườn trần thuốc độc mọi miền hương bay
Đời du mục dạn dày gai góc
Hoa cát vàng chim chóc hoan ca
Trăm sầu nghìn tủi ta bà
Men nồng gạo nếp nước hoa mịt mù
Bẽ bàng lắm Nhi sao có biết
Xa cách rồi da diết người ơi!
Duyên lành rồi cũng bỏ tôi
Sông hồ bến lạ chơi vơi cuộc đời
Tôi ngẫm nghĩ rằng Nhi tươi rói
Đoá hoa hồng dưới mái nhà gianh
Chị em vẫn sống yên lành
Hồn trinh non đẹp sương thành khói mơ
Nhi đẹp lắm tuổi thơ tóc ngắn
Huống bây giờ đã đến xuân thì
Mộng hồn tôi lại thấy Nhi
Hàng hiên lã chã đầm đià sương rơi
Ở xóm chơ nhà Nhi vách nưá
Cũng mấy nhà sương giá buồn không?
Chợ chiều đứng đợi đò đông
Bóng nhi quảy gánh bướm hồng xôn xao
Tơ tưởng mãi mây mờ mỏng mảnh
Vườn nhà Nhi hoa cảnh cam trồng
Chị Nhi năm trước lấy chồng
Năm sau Nhi lại theo đường vu qui?
Đời lưu lạc nay đây mai đó
Buổi chiều nào gõ cưả trú mưa
Trong nhà có tiếng người thưa
Giật mình chết lặng Ngọc Nga mỉm cười...
Bên lò sưởi bồi hồi xao xuyến
Nhi rót đưa mời chén rượu đầu
Cùng nhau ôn lại chuyện xưa
Ngậm ngùi hai đưá châu sa lệ nhoà
Tôi kể lại rằng u đã mất
Một mình thôi chẳng biết trôi đâu
Nhi rằng: hoa cỏ dãi dầu
Đời người thì mấy muà thu lá vàng...
Chị em mới lấy chồng năm ngoái
Giồng cây cam ở mé tây nhà
Ý rằng chờ đợi hoa ra
Văn nhân thi bá đậm đà ghé thăm
Em ở lại âm thầm trống trải
Lạn Tương Như Trác Thị anh ơi!
Lâm Cùng cũng chẳng xa xôi
Đất lành chim đậu chờ người năm xưa...
Tôi xúc động gục đầu thổn thức
Ôm ghì Nhi náo nức bấy lâu
Phong sương chưa thoả mái đầu
Thuyền tình ghé bến vườn rau luống cà
Rượu cất kỹ men chua ủ khéo
Để cho người thiên hạ say nhau
Gặp muà mơn mởn trầu cau
Qua sông thăm chị chân cầu gió đưa
Ôi! mộng tưởng là hư hay thực
Thực hay hư tâm thức con người
Yêu Nhi bằng trái tim côi
Rượu hoa đôi lưá dưới trời nước non
Nhưng mộng mãi nguồn cơn sầu khổ
Hoa đã thưà rượu ế tình tôi
Gặp nhau chi muộn mất rồi
Giang hồ cát sĩ nổi trôi luân hồi...
thơ cảm tác khi đọc bài thơ cuả Nguyễn
Bính: Hoa Với Rượu
3.10.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét