Trời ơi cô đẹp vô ngần
Để cho tôi phải bần thần
ngẩn ngơ
Nhớ muà nắng đẹp vàng thu
Trải bao thập kỷ nắng mưa
tiêu điều
Như người tôi đã từng yêu
Giăng giăng ánh mắt mây
chiều tà huy
Thuyền quyên yểu điệu men
say
Bài ca muôn thuở đắng cay
lỡ làng
Đắn đo duyên nợ dặm trường
Tháng ngày biền biệt má hồng
phôi phai...
Bây giờ tôi lại thấy người
Bâng khuâng kỷ niệm bồi hồi
trào dâng
Hoàng hôn sóng vỗ trùng
dương
Mỗi người mỗi ngả bốn
phương đất trời
Đời tôi như cánh bèo trôi
Công danh sự nghiệp còn gì
nưã đâu
Phong ba điểm bạc mái đầu
Trán nhăn tư lự làm thơ
cho đời
Theo thuyền lục bát xa
khơi
Lênh đênh bão táp ngậm
ngùi trần gian
Khổ đau bặm bụi cuốn chân
Đơn phương độc mã gian nan
hiểm nghèo
Ngoảnh đi ngoảnh lại trôi
vèo
Thời gian vùn vụt hắt heo
lá vàng
Bao giờ tôi lại gặp nàng
Luân hồi trôi nổi trường
giang bến bờ.
6.4.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét