Anh đã đến như thiên thần
mách bảo
Khi em thề quyết vĩnh biệt
trần gian
Phút giây thiêng ngậm ngùi
sao đi hẳn
Nắng đang lên le lói một
muà xuân
Em ở lại cõi trần gian mộng
ảo
Gió reo ca bên suối lệ u sầu
Em gặp anh bên sông hà u
ám
Hay nợ nần cuả tiền kiếp
xa xưa?
Là cứu cánh cho duyên tình
ngắn ngủi
Vui lên em mà vững gót làm
người
Trong đau thương hãy đừng
rơi nước mắt
Trong đắng cay hãy giữ trọn
nụ cười
Trong nhật ký em tự mình
an ủi
Lấy niềm vui trong công việc
hàng ngày
Quyên hắn đi kẻ bạc tình đểu
giả
Mối hận này ai đưa đến tuyền
đài ?...
Anh đã đến khi thuyền em
chao đảo
Sóng mênh mông bám giữ một
phao đời
Vì thương em mà anh thành
bội bạc
Lỗi hẹn với người giây
phút chia ly
Người yêu khóc anh bùi
ngùi đau khổ
Dấn thân vô mà phải chịu
phong trần
Anh quyết chí ra đi tìm sự
nhiệp
Bốn phương trời đâu là dấu
chân chim
Em cũng biết chia tay là
biền biệt
Xa cuộc tình như ảo giác
chiêm bao
Em cũng biết yêu anh là
đau khổ
Nưả năm trời anh dồn hết
thương yêu
Em vẫn biết yêu anh là mạo
hiểm
Nưả chừng xuân nuối tiếc
đoá hoa tàn
Như sương khói mây mờ che
một nưả
Tấm lòng trinh gưỉ lại
bóng trăng rằm
Đừng trách nhau đừng giận
hờn chi nưã
Hận bao lần sao còn nỡ hận
anh...?
Anh để lại một niềm vui an
uỉ
Ai cho em hồng lại má xuân
đào?
19 .10.2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét