Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2023

Thơ Tình Chùm Số 1.345

 

Qua Miền Núi Harz

Cảm xúc thơ Goethe bài 141

 

Chuyến đi vào núi Harz

Có khác chi kền kền

Ma quái lạ thôi miên

Lớp sương mù buổi sáng

 

Những bóng hình chạng vạng

Lượn lờ đang say mồi

Mây khói mờ xa xôi

Linh hồn xưa u uẩn

 

Thương tấm thân lận đận

Ngược xuôi chốn nhân gian

Đỉnh núi cao ngút ngàn

Hỏi thăm người Thụy Sĩ

 

Hàng trăm năm an trí

Trù phú thật giàu sang

Cơn mưa rào sẵn sàng

Vùi dập bầy chim sẻ

 

Các bánh xe lăn nhẹ

Fortuna dẫn đầu

Tuyết lốm đốm chân cầu

Cá theo dòng chảy xiết

 

Balsam mùi tinh khiết

Dầu dưỡng của linh hồn

Trái tim đập bồn chồn

Sao trở thành chất độc?

 

Rắn rết từ hang hốc

Căm thù đã bao đời

Bóng tử thần trêu ngươi

Dọa người chưa từng trải

 

Chiều mùa đông quan tái

Văng vẳng nghe bên tai

Tiếng kèn thổi bi ai

Thổn thức đời du mục

 

Di gan tìm hạnh phúc

Họ đến từ phương đông

Cỏ xanh mướt cánh đồng

Bò ngựa tung tăng nhảy

 

Những căn lều bốc cháy

Bởi luật lệ bất công

Xác bồng bềnh trên sông

Chém giết thành cơn nghiện

 

Mạng người như con kiến

Điên loạn được trả thù

Rừng sâu gió âm u

Hang đá mùi ẩm ướt

 

Khỉ ôm nhau sướt mướt

Không mảnh vải che thân

Bầy cung nỏ hung thần

Săn bắn câu lạc bộ

 

Cặm bẫy giăng hầm hố

Xuyên qua các pháo đài

Chướng ngại vật chông gai

Bốn bề đầy nguy hiểm

 

Sương mai vừa mới điểm

Le lói ánh bình minh

Hỡi vương quốc quanh vinh

Biên giới hai đất nước

 

Trở lại nơi mộng ước

Cố hương mãi yêu thương

Với mối tình vấn vương

Qua nhiều đêm trằn trọc.

 

Nguyên tác:“Chuyến Đi Harz Vào Mùa Đông”

23.2.2021 Lu Hà              

 

 

Thiên Nhiên

Cảm xúc thơ Goethe bài 142

 

Quang cảnh thật buồn cười

Họ rửa sạch trang trại

Bao vườn cây oan trái

Hoa bướm giận hờn chi?

 

Xa xa núi xanh rì

Những đám mây đang chạy

Cánh đồng đang bốc cháy

Làm nguội bằng ether

 

Người Hà Lan e dè

Sợ mất phong cảnh quý

Với tâm hồn tận tụy

Nên vội vàng vẽ ngay

 

Sự phấn khích hăng say

Trăm năm sau trả nợ

Thành phố thật đáng sợ

Nếu không có công viên

 

Với vẻ đẹp tự nhiên

Trái tim người khả ái

Những nỗi lòng tê tái

Ánh hào quang kim cương

 

Vàng bạc cũng thê lương

Với tòa nhà buồn tẻ

Nếu thiếu bầy chim sẻ

Chan hòa dưới nắng xuân.

 

Nguyên tác:“Phong Cảnh”

23.2.2021 Lu Hà              

 

 

 

Thiên Thần Diễm Lệ

Cảm xúc thơ Goethe bài 143

 

Tôi có một thiên thần

Theo thời gian vĩnh cửu

Với những người thủ cựu

Sẽ còn nhạo báng hoài

 

Trong quán trọ trần ai

Nụ hôn của Jovis

Niềm riêng tư dấu kín

Con gái ở trong lòng

 

Tâm hồn được thong dong

Bảo đảm quyền lưu luyến

Mọi người đều chứng kiến

Thần nữ thích hoa hồng

 

Với đôi môi phập phồng

Cong tớn lên hút mật

Mùi hương thơm ngây ngất

Tường đá cũng nôn nao

 

Dưới ánh trăng xôn xao

Giải ngân hà long lanh

Muôn vì sao chân thành

Chúc phúc cho trần thế

 

Được bà bồng ông bế

Dẫn dắt mọi chặng đường

Ngợi ca khắp phố phường

Người vợ hiền chung thủy

 

Cha yêu thương tận tụy

Cấp dưỡng đủ nuông chiều

Nàng công chúa yêu kiều

Diễm lệ cao phẩm hạnh

 

Mẹ chồng không chê trách

Chị gái muốn yên thân

Khắp hương lân xa gần

Các cụ già ngưỡng mộ

 

Cuộc đời tôi thách đố

Số phận lại quay lưng

Lạnh lùng đứng dửng dưng

Người lái xe an ủi.

 

Nguyên tác:“Nữ Thần Của Tôi”

24.2.2021 Lu Hà              

 

 

 

Bài Ca Khách Giang Hồ

Cảm xúc thơ Goethe bài 144

 

Anh là kẻ giang hồ

Nếm trải nhiều hoạn nạn

Khát khao tình lãng mạn

Tới đỉnh tháp thiên thai

 

Nỗi niềm chẳng nguôi ngoai

Mưa gió còn đày đọa

Vượt qua bao tai họa

Rừng rậm chốn biên thùy

 

Đón nắng chiều tà huy

Ánh trăng vàng cổ độ

Apollo phù hộ

Đôi cánh thần tự do

 

Giết con trăn khổng lồ

Tới đảo hoang ấm áp

quản chi nhiều bão táp

Trái tim Charitin

 

Ngọn lửa đỏ giữ gìn

Nhờ hồng ân Thiên Chúa

Chẳng cầu kỳ diêm dúa

Thẳng thắn thanh long đao

 

Dạng danh đấng anh hào

Bảo vệ nền công lý

Ngao du tìm tri kỷ

Với bạn hữu xa gần

 

Bất bình quyết xả thân

Vung kiếm lên tương trợ

Không chịu làm tôi tớ

Bầy quyền quý hôn quân

 

Chiến đấu vì nhân quần

Ấm no và hạnh phúc

Sông núi đang thúc giục

Biết bao kẻ đồng hành

 

Hẻo lánh tới kinh thành

Hay bùn lầy nước đọng

Xe ngựa tàu bè đóng

Tung hoành khắp đó đây

 

Casta vui vầy

Mùa xuân cùng sao Mộc

Jupiter Pluvius!

Soi sáng khắp trần gian

 

Athen có Pindar

Chàng thi sĩ can đảm

Trên võ đài ảm đạm

Trút hơi thở cuối cùng!

 

Nguyên tác:“Bài a Bão Táp Của Giang Hồ”

24.2.2021 Lu Hà              

 

 

 

Đoàn Hải Hành

Cảm xúc thơ Goethe bài 145

 

Tàu của tôi chất hàng

Đêm nay dài dằng dặc

Không lẽ nào bế tắc

Can đảm bước chân đi

 

Nghe gió thổi thầm thì

Lao xao đàn cá lội

Ngọn hải đăng dẫn lối

Rồi đây sẽ ra sao?

 

Khắc khoải hồn nôn nao

Niềm vui hay bất hạnh

Số phận ai nỡ trách

Khát khao ngọn gió lành

 

Buổi sáng trời trong xanh

Như muôn hình vạn trạng

Thủy thủ đoàn hùng tráng

Hát bài ca ra khơi

 

Đàn hải âu tìm nơi

Cánh buồm phồng hơi thở

Ngọn lửa lòng chớm nở

Tình yêu cuối chân trời

 

Ánh mắt nhìn chơi vơi

Xót xa rơi giọt lệ

Nỡ nào người xử tệ

Tha thiết mối chân thành

 

Sợi tơ hồng mong manh

Ngần ngại gì kia chứ

Trái tim đừng dền dứ

Trên bến cảng vẫy chào

 

Nghe sóng vỗ nghẹn ngào

Nỗi buồn càng da diết

Chia ly hay vĩnh biệt

Thổn thức trên con tàu

 

Tròng trành ván rút cầu

Xót xa hồn cố quốc

Đau lòng con cuốc cuốc

Mỏi cổ cái da da

 

Đảo hoang đâu phải nhà

Lấy phiến đá lầm gối

Màn trời đêm u tối

Chiếu đất lạnh toàn thân

 

Nhìn ngơ ngác thất thần

Một màu đen xám xịt

Tương lai càng mù mịt

Bão tố sẽ diệt vong

 

Nắng mưa vẫn xoay vòng

Thuyền trưởng ra mệnh lệnh

Hy vọng thần định mệnh

Trên con tàu viễn dương.

 

Nguyên tác:“ Đi Biển”

25.2.2021 Lu Hà              

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét