Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2023

Thơ Tình Chùm Số 1.338

 

Tình Ca Mùa Hoa Chanh

Cảm xúc thơ Goethe bài 113

 

Bản Ballad da diết

Nghe du dương vô vàn

Những trái tim chứa chan

Hồn thơ ca sự thật

 

Hãy tới thăm vùng đất

Bâng khuâng mùi hoa chanh

Gió thổn thức lá xanh

Đẹp như màu cổ tích

 

Nơi bạn bè thân thích

Quê hương nuôi dưỡng tôi

Cây linh lan bồi hồi

Tuổi ấu thơ mơ mộng

 

Mẹ già trong hang động

Ngọn núi đá sương mù

Hàng thông reo vi vu

Thung lũng tràn ngập nước

 

Mái nhà cây cột mốc

Vòng nguyệt quế thiên nhiên

Bức tranh nhìn thôi miên

Lấp lánh màu cẩm thạch

 

Số phận đừng oán trách

Cha ơi! Ta đi thôi

Tới tận miền xa xôi

Cuộc đời con tội nghiệp.

 

Nguyên tác:“Những Bản Ballad”

4.2.2021 Lu Hà              

 

 

 

Cuộc Chiến Điêu Tàn

Cảm xúc thơ Goethe bài 114

 

Chiến tranh cần nguyền rủa

Xin Chúa ban phước lành

Âm u khói kinh thành

Người tự tin chiến thắng

 

Kẻ nếm mùi cay đắng

Thói quen với hiểm nguy

Thất bại chốn biên thùy

Cuộc hành quân bịt miệng

 

Chốn trại ai chịu tiếng

Khó khăn phải vượt qua

Cơn gió chướng mút mùa

Phiền hà nhà quý tộc

 

Gánh nặng hơi thở rốc

Khổ đau những nông dân

Kẻ bất hảo bất cần

Thối tha toàn xã hội

 

Xóm làng màu tăm tối

Ăn bánh Profossen

Thương gia cố bon chen

Lục lạc khẩu súng nhỏ

 

Cuối cùng chùm pháo nổ

Trumpet tò te

Ốm yếu hết ho he

Nghỉ hưu hay thăng tiến

 

Cây thập tự nào đến

Lòng thòng chiếc mề đay

Vào thị trấn múa may

Đàn bà đi tìm kiếm

 

Vơ vét đồ quý hiếm

Săn lùng khắp xa gần

Lính tráng cũng tranh phần

Bao trùm mọi ngõ ngách

 

Trước cửa nhà đàn hạch

Giường lò xo êm ái

Đen trắng không ngần ngại

Thuần hóa cuộc vui vầy

 

Lắc lư chén ngất ngây

Lò bếp không ngừng nghỉ

Rượu đầy hầm chuẩn bị

Thằng bé chạy lăng xăng

 

Bà chủ quán nhì nhằng

Các cô gái hối hả

Trai tráng càng sắt đá

Anh hùng mới nổi lên

 

Vua ban chiếu chỉ liền

Thánh giá vòng nguyệt quế

Vinh quang đâu có tệ

Ham muốn tiếp chiến tranh?

 

Nguyên tác:“May Mắn Của Chiến Tranh”

4.2.2021 Lu Hà              

 

 

 

Đoàn Ca Kịch

Cảm xúc thơ Goethe bài 115

 

Đoàn ca sĩ hát rong

Vang vọng to ngoài cổng

Điệu kèn hòa tiếng trống

Phách cũng đập liên hồi

 

Dập dìu mãi không thôi

Cả hội trường trông ngóng

Vua bước ra trịnh trọng

Khoan thai một ông già

 

Cậu bé đứng chầu rìa

Xin chào các chư vị

Hàng ghế đầu an trí

Không còn có thời gian

 

Khán giả cũng vô vàn

Biết bao chàng dũng cảm

Các quý cô chứng giám

Long lanh dây chuyền vàng

 

Niềm hạnh phúc vinh quang

Trao cho các hiệp sĩ

Lãnh chúa nào thống trị

Đánh tan xác kẻ thù

 

Bên cánh gà vi vu

Hình như con chim hót

Chén rượu thơm vừa rót

Cười khà khà uống cạn

 

Khuân mặt nhìn chai san

Xông pha ngoài chiến trường

Ve vuốt một cô nương

Toàn thân đang nóng bỏng.

 

Nguyên tác:“Ca Sĩ”

5.2.2021 Lu Hà              

 

 

 

Bông Hoa Tím

Cảm xúc thơ Goethe bài 116

 

Vào một buổi hoàng hôn

Nôn nao trên đồng cỏ

Thoang thoảng từ đâu đó

Hương man mát ngọt ngào

 

Bầy ong bướm xôn xao

Thấy một cô gái trẻ

Gót sen hồng nhè nhẹ

Vui vẻ hát ngân vang

 

Loài hoa tím ngỡ ngàng

Nếu trái tim ruồng bỏ

Người yêu tôi đứng đó

Hữu xạ tự nhiên hương

 

Hết nỗi lòng vấn vương

Thì xin ép vào ngực

Cho phút giây rạo rực

Rồi tan nát dưới chân

 

Thiếu nữ bước tới gần

Dửng dưng violet

Không lẽ nào hoa chết

Màu thủy chung tang thương!

 

Nguyên tác:“Maù Tím”

6.2.2021 Lu Hà              

 

 

 

Bội Bạc

Cảm xúc thơ Goethe bài 117

 

Có một cậu bé con

Sinh ra tại nước Pháp

Tuổi ấu thơ tiếp giáp

Cạnh nhà cô gái nghèo

 

Thích chạy nhảy leo trèo

Chơi đùa trò dâu rể

Chăm sóc cô như thể

Một người vợ tương lai

 

Nào ngờ thật bi ai

Câu chuyện tình ngang trái

Trái tim đau tê dại

Cô gái phát hiện ra

 

Giọt nước mắt xót xa

Khóc cười mất trí giác

Phẫn uất hồn phách lạc

Dằng dai suốt cuộc đời

 

Chàng trai trẻ chơi vơi

Sợ hãi đầu tóc bạc

Cả tinh thần thể xác

Hồn phảng phất xa xôi

 

Đuổi theo mãi không thôi

Dù cưỡi trên lưng ngựa

Hay ngồi bên bậu cửa

Đom đóm bay chập chờn

 

Lạnh lùng nỗi cô đơn

Le lói ngọn đèn nhỏ

Ánh trăng vàng mờ tỏ

Thê thảm dưới cầu thang

 

Cúi đầu thắp nén nhang

Hương khói bay nghi ngút

Run tay vừa cầm bút

Kính bái trước tiền đường

 

Thơ thẩn tới hội trường

Hàng trăm vị khách ngồi

Mâm cỗ đầy thịt xôi

Vẫy tay vào dự tiệc

 

Bâng khuâng như hối tiếc

Những kỷ niệm chôn vùi

Bóng yêu tinh ngậm ngùi

Rồi bật cười sằng sặc.

 

Nguyên tác:“Chàng Trai Không Chung Thủy”

6.2.2021 Lu Hà              

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét