Thứ Ba, 26 tháng 12, 2023

Thơ Tình Chùm Số 1.347

 

Bài Ca Người Anh Rể

Cảm xúc thơ Goethe bài 151

 

Anh rể Kronos!

Ngựa xe cùng với tôi

Trên chặng đường xa xôi

Đang lao dần xuống dốc

 

Vượt qua nhiều đá hộc

Trời đất rộng bao la

Cánh chim bằng thiết tha

Háo hức từng cơn bão

 

Biết bao điều kỳ ảo

Bản thánh ca tuyệt vời

Hiện sinh với cuộc đời

Các đỉnh cao chinh phục

 

Tri thức đang thúc giục

Trái tim anh công khai

Dưới ánh nắng ban mai

Bên thềm nhà cô gái

 

Tận hưởng mùi cỏ dại

Trước khi tôi già đi

Nghe gió thổi thầm thì

Chênh vênh hàng răng khểnh

 

Lê gót chân tấp tểnh

Xác xơ nấm mồ hoang

Lọ thuốc sủi mơ màng

Bóng hoàng hôn tắt ngấm

 

Những giọt sương ướt đẫm

Dật dờ những hồn ma

Cửa địa ngục kêu la

Lao đầu vào biển lửa

 

Hết tình yêu chan chứa

Ngụp lặn linh hồn tôi

Miền băng giá than ôi!

Tuấn mã cùng anh rể

 

Các anh hùng vị nể

Từng thế kỷ đổi thay

Thời gian bánh xe quay

Thần Cupid sẽ đến.

 

Nguyên tác:“Gửi Anh Rể Kronos”

27.2.2021 Lu Hà              

 

 

Các Bậc Thánh Thần

Cảm xúc thơ Goethe bài 152

 

Bậc thần linh vĩ đại

Nhân loại sẽ tôn thờ

Thực hiện những ước mơ

Vinh quang trên trái đất

 

Hỡi trái tim chân thật

Sinh loài nào cao hơn

Sáng thế kỷ chập chờn

Hình hài không giống họ

 

Tất cả đều tỏ rõ

Mặt trăng các vì sao

Sóng đại dương khát khao

Xoay vần mưa gió tuyết

 

Thời gian là bất diệt

Vĩnh cửu với không gian

Hồn dạt dào chứa chan

Từ vô chung vô thủy

 

Không phiền hà liên lụy

Đảm bảo mọi sinh tồn

Ngay từ thuở hoàng hôn

Rừng núi còn u ám

 

Quản chi màu ảm đạm

Hãy đứng dậy vươn lên

Thuận hòa với tự nhiên

Cầu nguyện xin thần thánh

 

Sấm sét như bản tánh

Mỗi khi trời đổ mưa

Mây gió cũng say xưa

Nhịp hòa đồng hoàn vũ

 

Đất lành chim trú ngụ

Vũ trụ rộng bao la

Rì rào thác suối ca

Văn sĩ yêu trí tuệ

 

Từ cổ kim vạn tuế

Người theo đất thuận trời

Đạo hạnh khắp muôn nơi

Thiên nhiên là tối thượng

 

Chúa tể ban phần thưởng

Hôm nay và mai sau

Thế hệ nối tiếp nhau

Noi theo gương thần thánh

 

Kẻ thất phu hữu trách

Xông pha chốn biên thùy

Khi tổ quốc lâm nguy

Thánh nhân phân tốt xấu

 

Quê hương mình yêu dấu

Thánh thiện giống nòi ta

Theo bước chân ông cha

Cùng chung một dòng máu

 

Hồn tìm nơi nương náu

Niềm tin sự bình an

Hữu ích chốn dân gian

Nơi đền đài thần thánh.

 

Nguyên tác:“Thần Thánh”

1.3.2021 Lu Hà              

 

 

Sự Bất Ngờ

Cảm xúc thơ Goethe bài 153

 

Tôi lén lút thăm em

Mà không hề báo trước

Vì tôi muốn có được

Một khoảng khắc bất ngờ

 

Giây phút đứng sững sờ

Cửa nhà em khóa chặt

Ngọn lửa lòng khao khát

Nôn nao muốn gặp ngay

 

Sẵn chìa khóa trong tay

Tôi bước vào phòng ngủ

Trời ơi thật quyến rũ

Thầm lặng hôn bờ môi

 

Ngây thơ đến bồi hồi

Các vị thần chứng dám

Trần gian là cõi tạm

Giấc mộng tới thiên đường

 

Nhưng sợ làm tổn thương

Tôi ngồi bên suy ngẫm

Giọt mồ hôi lấm tấm

Với ý định điên rồ

 

Dở dang lỡ cơ đồ

Đã bấy lâu xây dựng

Họ kiên trì tung hứng

Lời nịnh hót ngọt ngào

 

Ai yêu em thế nào?

Chẳng ngại ngần băng bó

Qủa tim non còn đó

Lã chã nhỏ máu hồng

 

Những trái phiếu bềnh bồng

Ngân hàng giơ tay với

Tình cách xa vời vợi

Cay đắng hạt châu rơi!

 

Nguyên tác:“Chuyến Thăm”

2.3.2021 Lu Hà              

 

 

Sáng Sớm Càu Nhàu

Cảm xúc thơ Goethe bài 154

 

Cứ bảy ngày trong tuần

Thứ hai phiền hà nhất

Thói quen hay ngủ gật

Lái xe dễ sảy ra

 

Trụy tim mạch kêu ca

Bênh viện nhiều tai nạn

Chân tay thường uể oải

Đầu óc muốn rối tung

 

Tôi nằm ở trong mùng

Phấn khích còn ngây ngất

Sáng tinh sương lật đật

Bởi giọng nói ngọt ngào

 

Đêm qua thật dạt dào

Một giấc mơ hạnh phúc

Mặc ai cứ thúc giục

Quên lãng một vài giây

 

Chẳng muốn sự quấy rầy

Toàn thân đang rạo rực

Bỗng cáu kỉnh bực tức

Con mèo trên nóc nhà

 

Chuột chí chóe kêu la

Dồn đuổi nhau huỳnh huỵch

Nhà bên vẫn tĩnh mịch

Hàng xóm cổng khép hờ

 

Cả thành phố đến giờ

Hàng quán đều đã mở

Cô hàng thịt béo bở

Bà bán rau gượng cười

 

Le lói ánh mặt trời

Tôi nhìn qua cửa sổ

Vặn vẹo xoay đầu cổ

Rồi vươn vai ngáp dài

 

Lóng lánh giọt sương mai

Cầu thang kêu cót két

Tia nắng thật đáng ghét

Thẫn thờ bước ra vườn

 

Ong bướm bay chập chờn

Nhụy hoa còn nuối tiếc

Dang dở là bữa tiệc

Say xưa ngày chủ nhật.

 

Nguyên tác:“Phàn Nàn Buổi Sáng”

2.3.2021 Lu Hà              

 

 

Triệu Chứng Tiểu Đường

Cảm xúc thơ Goethe bài 155

 

Thường những đêm mùa đông

Tâm hồn càng khao khát

Những trái tim dào dạt

Các cô gái đáng yêu

 

Xinh tươi bên thần Zeus

Thắp ngọn đèn ngoan đạo

Đấng vinh quang sáng tạo

Y vũ đẹp mĩ miều

 

Trên tầng mây phiêu diêu

Không bình minh tỏa sáng

Ngước mắt nhìn thầm lặng

Dẫn đầu Aurora

 

Thần vệ nữ thiết tha

Trong màn đêm quyến rũ

Họ đã để tôi ngủ

Bầu trời rộng bao la

 

Tinh tú ngập ngân hà

Nên tôi thường dậy muộn

Vài phút giây nằm rốn

Mùa xuân đến lao xao

 

Trái lại rất ồn ào

Chim sơn ca khuấy động

Phá rối luôn giấc mộng

Với bảy nàng tiên nga

 

Nụ hôn Aurora

Trên chiếc xe bốn ngựa

Qủa anh đào giống tựa

Ánh sáng của sao mai

 

Mùa hè hết nằm dai

Đàn chim không thương tiếc

Sa sả như mắng nhiếc

Sốt ruột đuổi chúng đi

 

Auora thầm thì

Apollo Phoebus

Đấng tối cao thúc giục

Trở về chốn thiên đàng

 

Tôi ngồi dậy mơ màng

Tia nắng vàng buổi sáng

Ánh bình minh chạng vạng

Trong những lùm cây sồi

 

Ngang nhiên quấy nhiễu tôi

Loài tiểu đường gây sự

Các nhà thơ tư lự

Ca ngợi không hết lời.

 

Nguyên tác:“Bệnh Tiểu Đường”

3.3.2021 Lu Hà              

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét