Thứ Sáu, 10 tháng 3, 2017

Thơ Tình Chùm 887




Khi Nào Anh Sẽ Hát
Cảm hứng với Anh Nguyen

Em hỏi anh khi nào sẽ hát?
Giọng ngân vang bèo dạt mây tan
Rừng xanh núi đỏ ngút ngàn
Oai linh gầm rú giang san mịt mù


Hồn Việt Quốc âm u gió thổi
Bao kiếp người nông nổi bước chân
Điêu tàn cát bụi phong trần
Hổ ngồi tư lự thế nhân sụt sùi

Phạm Ngũ Lão ngậm ngùi tê tái
Khua giáo non sông trải mấy thâu
Ba quân khí mạnh trôi trâu
Nắng mưa dầu dãi bể dâu dặm trường

Anh chỉ biết tình thương sông núi
Hồn thơ bay buồn tủi xót xa
Hát hò chẳng dễ ngâm nga
Quê hương một thuở gương ngà sáng soi

Đời thứ lữ lẻ loi đây đó
Bóng ác tà chăng chớ đại dương
Kinh thành mờ nhạt khói sương
Chập chờn cánh hạc tha phương xứ người…!

2.3.2016 Lu Hà




Nguyễn Ngọc Thi Ơi!

Xin chào cô Nguyễn Ngọc Thi
Hôm nay trời đẹp thầm thì yến anh
Líu lo nhảy nhót trên cành
Hoan hô cát sĩ chân thành làm thơ

Vì sao bao kẻ cố lờ?
Ngâm nga chẳng chịu dật dờ gió sương?
Mủi lòng tâm sự vấn vương
Hồn thơ lai láng quê hương tủi hờn

Nửa đêm gà gáy đòi cơn
Trái tim thổn thức cung đờn sầu ly
Xót xa biền biệt kinh kỳ
Nhìn về cố quận ầm ỳ biển reo

Kìa ai đứng dưới chân đèo
Tóc mây lõa xõa hắt heo gió lùa
Nhớ nhung trọn cả bốn mùa
Bâng khuâng hồ điệp sim mua ái tình

Vui thay lại thấy cô mình
Mấy lời nhắn nhủ hành tinh nghẹn ngào
Lu Hà xao xuyến yếm đào
Nỉ non lục bát dạt dào tri ân

Trên trang phây búc tần ngần
Ôm cây đàn gảy bần thần mỹ nhân
Hồn ngây theo ngọn đằng vân
Tao đàn hội ngộ Châu- Trần ngàn sau

Dù cho vàng đá phai màu
Mưa dầm nắng dãi nát nhàu cỏ cây
Thơ chàng thiếp vẫn nhớ đây
Phong tình cổ lục canh chầy lệ rơi!

2.3.2017 Lu Hà




Cậy Xanh Tự Nhiên
Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Chồi Biếc

Mầm non xanh biếc cho hay
Trăng thanh gió mát vui vày canh thâu
Sần sùi nếm trải bể dâu
Vỏ cây tầm tã dãi dầu nắng mưa

Dập vùi qúa khứ xong chưa?
Hôm nay hoa bướm say xưa nắng vàng
Lá sâu rơi rụng bẽ bàng
Héo hon ủ rũ phũ phàng gió đông

Sương gieo ướt ngọn cỏ bồng
Lá xanh mơn mởn cánh đồng lúa thơm
Nhà ai tí tách củi rơm
Bát canh rau muống nồi cơm ngọt bùi

Thương người sớm tối lui cui
Củi khô quét lá ngậm ngùi xót xa
Không còn hình bóng đôi ta
Bao người qúa cố ngân hà sao băng

Mai này trẻ nhỏ tung tăng
Lớn lên duyên nợ xích thằng buộc chân
Bao nhiêu câu chuyện Châu- Trần
Chim con ríu rít gốc phần tử sinh

Cây xanh phủ kín hành tinh
O xy hít thở chúng mình yêu nhau
Kể chi nghèo khó sang giàu
Trái tim ấp ủ trước sau đâm chồi!

2.3.2017 Lu Hà




Thuyền Trăng Biển Động
Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Thuyền Và Biển

Nghe gió bảo lòng anh như biển cả
Trái im em ôm trăng phủ mạn thuyền
Tin cuộc đời trong trắng vẻ hồn nhiên
Trong vũ trụ siêu linh hồn bất diệt

Giữa giông tố tình yêu càng tha thiết
Lời dặn dò theo ngọn sóng ra khơi
Vững tay chèo không giây phút buông lơi
Biển cuồng nộ trào dâng bờ cát trắng

Em chợt hiểu rằng nụ hôn cay đắng
Thuyền lênh đênh lạc lối bến hoang sơ
Đàn hải âu mệt mỏi cánh bơ phờ
Buồm ngơ ngác xót xa nhìn biển rộng

Bờ khao khát bao la thành vọng tưởng
Biển thương thuyền như chiếc lá nhỏ nhoi
Hạt sương rơi cành dương liễu lẻ loi
Cơn lốc xoáy biết đâu là nơi chốn

Khi biển động bước chân người khốn đốn
Tình thương yêu khắc khoải khóc ngày mai
Nhắc làm chi cho hết chuyện khứ lai
Dù ở đâu dong thuyền hay bến cạn

Thuyền yêu biển nên không hề chán nản
Sóng bạc đầu mà bao cuộc bể dâu
Càng thương ai ngồi đợi dưới chân cầu
Mưa lã chã thấm vai gày áo vải

Thuyền mắc cạn mang nổi buồn tê tái
Đại dương kia bao lớp sóng mênh mang
Xa cách nhau cung đàn nguyệt dở dang
Bọt sầu hận khi thủy triều lên xuống...!

28.2.2017 Lu Hà




Tình Thu Phảng Phất
Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Thơ Tình Cuối Mùa Thu

Tơ hồng mây trắng bướm bay
Hoa còn ngây ngất đắm say ái tình
Cuối thu vàng võ hành tinh
Tùy miền trăng gió chúng mình thương nhau

Dù cho cây cỏ ướt nhàu
Rừng sâu vực thẳm vàng thau bụi mờ
Dửng dưng sóng vỗ đôi bờ
Nửa vòng trái đất hững hờ cá bơi

Trần gian bóng nguyệt lả lơi
Mảnh mai dáng liễu chơi vơi nỗi niềm
Xót xa nửa mảnh lưỡi liềm
Ve sầu khóm trúc bên thềm cuốc kêu

Ngọn đèn leo lắt tay thêu
Hồn thơ gấm vóc yêu chiều tình em
Phòng loan cửa sổ buông rèm
Hỏi ai thao thức nư thèm làn da

Phập phồng hơi thở Hằng Nga
Thiên thu tình mộng quan hà dặm băng
Vấn vương chỉ đỏ xích thằng
Trời gia cay nghiệt phũ phàng chia ly

Em buồn ôm bọc nhung y
Đồi thông vi vút ầm ỳ suối gieo
Tang bồng ngọn cỏ hắt heo
Mắt nai ngơ ngác trông theo phiến sầu

Lá rơi ngập bến giang đầu
Gió đông hun hút bể dâu đoạn trường
Tình yêu đôi ngả dặm đường
Người ơi còn nhớ quê hương thì về

Viễn phương lữ khách dãi dề
Tình thu phảng phất sơn khê động hồ
Đại duơng lạc lối ô hô
Sương rơi tiếng quạ lô nhô cánh buồm…!

2.3.2017 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét