Thứ Hai, 11 tháng 1, 2016

Thơ Tình Chùm 597





Cảnh Chiều Buồn
họa thơ Lâm Như Hoa: Thoáng Vu Vơ

Hồn mây bảng lảng bướm hồng mơ
Chày ngọc huyền sương mộng thẫn thờ
Thiếu phụ bâng khuâng sầu nguyệt lặn

Giai nhân khắc khoải nỗi mong chờ
Hải âu phiêu lãng thuyền du khách
Nhạn trắng đằng vân đậu bến thơ
Đàn hạc thê lương chiều ảm đạm
Hoài lang dạ cổ khúc bơ vơ

16.4.2015 Lu Hà




Anh Nhớ Lắm
viết tặng Lâm Thúy Anh khi đọc 2 khổ thơ 8 chữ

Anh nhớ lắm hoàng hôn buông thả
Bóng trăng huyền chan chứa Hằng Nga
Thương em hạt muối mặn mà
Sóng tình biển động cung ngà lầu son

Trong giấc ngủ bồn chồn thổn thức
Miền hoang vu giục bước đi mau
Sương pha tuyết phủ nhạt màu
Hồn mây lay lắt từng tàu lá rơi!

Em ngoái lại mỉm cười cay đắng
Cõi trần ai sáng nắng chiều mưa
Hoài lang dạ cổ hay chưa
Ngẩn ngơ khúc nhạc đong đưa gió lùa

Bao kỷ niệm thêu thùa ong bướm
Tiếng oanh buồn thấm đượm giọt sương
Vần xoay con tạo vô thường
Cánh bèo trôi dạt thê lương não nùng

Ôi! Vàng đá thủy chung cầm sắt
Mộng trăm năm thắt chặt duyên ai
Cầm cờ rặng liểu chương đài
Tràng An xa cách canh dài thở than

Đời thứ lữ non ngàn biển rộng
Kiếp phong trần lạc lõng sơn khê
Giang hà khổ ải não nề
Sông Hương bến Ngự chiều quê gọi về!

17.4.2015 Lu Hà




Lả Lơi Sóng Tình
cảm xúc khi đọc 8 câu thất ngôn bát cú của Lâm Như Hoa

Lòng sao quyến luyến lạ kỳ
Nghe em gái nhỏ lâm ly điệu buồn
Nôn nao cánh gió mây hồn
Cung đàn én lượn biển cồn triều dâng

Hoàng hôn chất chứa bâng khuâng
Sầu vương cách biệt kìa vầng trăng sao
Rưng rưng khóe hạnh nghẹn ngào
Đồng xanh đồi cọ bướm đào ngẩn ngơ

Ô hay nào có ai ngờ
Có chàng thi sĩ bơ vơ bến nào
Dừng chân niềm nở hỏi chào
Tha phương lữ khách dạt dào thiết tha

Bút danh thường gọi Lu Hà
Hồn thơ bát ngát bao la trang nhà
Tần ngần bụi phấn tuyết pha
Phong vân thục nữ thanh nga mặn mà

Hỏi tên rằng: Lâm Như Hoa
Thịnh đường quen thói nhạt nhòa sương rơi
Cầm tay thổn thức đôi lời
Thuyền ai chấp chời lả lơi sóng tình

Ngân hà lấp lánh hành tinh
Thinh không vũ trụ chúng mình gặp nhau
Mai này cỏ úa hoa nhàu
Phong trần dầu dãi nhạt màu liễu xanh

Tìm đâu vui chốn yến anh
Túi thơ bầu rượu kinh thành mờ xa
Thu về hiu hắt cành đa
Sông Huơng núi Ngự Hằng Nga tủi hờn!

15.4.2015 Lu Hà




Gương Ngà Còn Soi
cảm xúc từ tấm hình của Nguyễn Thanh Thảo

Hãy cứ thế cong mông dền dứ
Bao thư sinh sĩ tử nhìn theo
Chồn chân mỏi gối cố trèo
Quản chi đỉnh giáp cheo leo suối đào

Nguyễn Công Trứ thi hào thuở trước
Tô Đông Pha háo hức bầu non
Nguyễn Du thơ thẩn lối mòn
Đa tình tự cổ môi son má hồng

Kìa Từ Thức bềnh bồng tiên cảnh
Mộng điệp hồ chi trách trần gian
Bàng hoàng tỉnh giấc khóc than
Nhân tình thế thái trăng ngàn tàn phai

Người thục nữ chương đài diễm lệ
Hồn bướm say thế kỷ tự do
Ngẩn ngơ nghe tiếng ai hò
Dòng sông ân ái bến đò cầu duyên

Ôi! Tấm ảnh thuyền quyên xao xuyến
Để lòng ta quyến luyến mãi thôi
Trái tim rạo rực bồi hồi
Lửa tình ngùn ngụt xa xôi đợi chờ

Nào ai biết đôi bờ trong đục
Cơn sóng lòng thúc giục Hằng Nga
Bâng khuâng cát sĩ Lu Hà
Hỏi nàng Thanh Thảo gương ngà còn soi?

Bài thơ cũ lẻ loi đơn độc
Cát bụi hồng thảm khốc bể dâu
Nhớ nhau đợi bến giang đầu
Tuyết sương phủ trắng chân cầu cá bơi!

17.4.2015 Lu Hà




Eo Óc Gà Kêu
viết tặng Lâm Như Hoa khi đọc thi phẩm: Cảnh Bình Yên

Tiếng chó sủa gầm gừ hoang dã
Miền thôn quê buồn bã hắt hiu
Tựa cằm thư án thiu thiu
Bức tranh vân cẩu dập diù sương thu

Vương An Thạch sầu u giọt lệ
Tô Đông Pha tri kỷ tri âm
Nỗi niềm cố quận tình thâm
Hoàng hôn quan tái lâm râm mưa phùn

Người thục nữ tay run phác họa
Bài đường thi cảm hóa tình trăng
Lòng đau thấu tận cung Hằng
Cành mai lá liễu phũ phàng xót xa

Chàng quốc sĩ sơn hà cay đắng
Dặm bụi hổng thủng thẳng buông cương
Phong trần vốn dĩ xem thường
Tâm đầu ý hợp vấn vương tơ tằm

Con hoàng khuyển còn nằm đỉnh núi
Minh nguyệt kia buồn tủi chi ai
Cánh hoa rực rỡ oanh đài
Xôn xao eo óc canh dài gà kêu

Đàn sĩ tử lêu têu đây đó
Cũng nhảy vào chúng tớ hay thơ
Nực cười dê cỏn ngẩn ngơ
Lắng nghe chị dạy bơ phờ não thân

17.4.2015 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét